Tài khoản
Đăng nhập Tạo tài khoản

Vu Lan khơi lại lòng "Hiếu" lãng quên

01/09/2017 Đăng bởi: Thích Thiện Định


NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

( Khơi lại lòng hiếu lãng quên )

Thưa đại chúng !

Một câu thơ cổ nói về mùa thu như thế này : “ Một lá Ngô Đồng rụng mọi người đều biết đã là mùa thu”. Chúng ta không thấy cây ngô đồng do vậy không thấy lá ngô đồng rụng, nhưng chúng ta có những biểu tượng khác nhắc cho chúng ta biết rằng đây là mùa thu .

Những cơn mưa dai dẳng suốt ngày, trời thật thấp, mây mù giăng khắp nẻo, khí âm bàng bạc khắp nơi, ngàn cây nội cỏ ngấm mình trong nước nhiều ngày rầu rầu ủ dột . Và rõ nét hơn hết là những câu kinh Báo Hiếu được những người con Phật tụng niệm hằng đêm vọng lên trong đêm trường tịch mịch :

Phật lại bảo A Nan nên biết

Trong chúng sanh tuy thiệt phẩm người

Mười phần mê muội cả mười

Không tường ơn trọng đức dày song thân

Chẳng kính mến quên ân trái đức

Không xót thương dưỡng dục cù lao

Từ nhỏ chúng ta đã được dạy : “ Công cha như núi Thái Sơn , nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” hoặc “ Làm con thì phải vâng lời cha mẹ , phụng dưỡng cha mẹ lúc còn sống và thờ phụng cha mẹ khi các người khuất núi”. Tất cả chúng ta hình như ai cũng biết đến điều ấy, nhưng rất ít người thực hiện . Quanh đây đó vẫn còn có người không cho cha mẹ ăn , đuổi cha mẹ ra khỏi nhà hoặc chỉ biết kết bè kết phái chuyên đi gây sự đánh lộn, xáo trộn làng xóm lấy đó làm thú vui, làm cho mẹ khóc hết nước mắt vì mình .    

Ngày rằm tháng bảy, lễ Vu Lan mùa Báo Hiếu quý vị đã quy tụ về chùa thành tâm cầu nguyện cho hương linh Tổ Tiên ông bà, cha mẹ nhiều đời của mình thoát khỏi cảnh giới khổ đau mà sanh về cảnh giới an lành tịnh lạc . Mùa thu của xứ mình là mùa mưa dầm , rằm tháng bảy ít khi nào tạnh ráo, mà lòng phật tử chúng ta thì luôn nguyện cầu tạnh ráo nắng ấm . Bởi vì nơi đây chưa có một ngôi chánh điện to lớn rộng rãi để dung chứa bà con phật tử hành lễ.

Xin quý vị cùng tìm hiểu phương thức báo hiếu do Đức Phật chỉ dạy trong bài kinh mà chúng ta vừa mới tụng ở trên.

Thưa đại chúng !

Trong mười đệ tử lớn của Đức Phật, Ngài Mục Kiền Liên là người có công lớn trong việc hoằng truyền giáo lý của Đức Thế Tôn , điểm nổi bậc nhất của Ngài là lòng hiếu đối với thân mẫu .Theo tu học với Đức Phật được một thời gian thì Ngài chứng quả A La Hán và có được sáu phép thần thông , chạnh lòng nhớ đến thân mẫu , Ngài đã dùng mắt tuệ quán sát trong các cõi, thấy thân mẫu đã đoạ trong loài ngạ quỷ, hình hài tiều tuỵ da bọc lấy xương .( Bởi sinh tiền mẹ ngài huỷ báng Tam Bảo, tham lam bỏn sẻn , không hề biết bố thí cúng dường ,tạo nhiều nghiệp ác ) . Quá đau xót và thương cảm thân mẫu trong hình hài như vậy, Ngài đã vận thần thông xuống địa ngục thăm và dâng cơm cho thân mẫu . Đói khát mà thấy được cơm mẹ Ngài rất mừng, nhưng sợ các loài quỷ đói khác giành giựt, tay trái bà che bát cơm laị tay phải bốc ăn . Do nghiệp quá nặng cơm đã hoá thành than lửa mẹ Ngài ăn không được . Chứng kiến cảnh ấy lòng đau như cắt Ngài Mục Liên trở về tường thuật lại sự việc như thế với Đức Phật và cầu Phật cứu giúp.

Đức Phật dạy :

Lòng hiếu thuận của ông dầu lớn không ai có thể sánh bằng , tuy nhiên nếu chỉ mình ông thì không thể nào cứu được mẹ .Cần phải nhờ đến sức oai thần của chúng tăng mười phương , mới có thể giải thoát cho mẹ ông . Ngày rằm tháng bảy là ngày Tự Tứ của chúng tăng ở mười phương, đến ngày ấy người làm con nên vì cha mẹ đã mất trong bảy đời và cha mẹ trong đời hiện tại đang bị ách nạn , mua sắm giường nằm nệm chiếu , bồn chậu đựng nước rửa, hương, dầu , đèn, nến , năm thứ trái cây, cơm canh trăm thứ , những đồ ăn ngon lành nhất thế gian , đựng vào trong bồn cúng dường cho chư Đại Đức Tăng ở mười phương . Và nhất là phải cung thỉnh và cúng dường cho được tất cả các vị thánh chúng đang tu thiền nhập định trong núi, các vị đã chứng Bốn Thánh Đạo qủa, các vị đang đi kinh hành dưới cội cây , các vị Thanh Văn Duyên Giác đủ sáu pháp thần thông tự tại , các vị Bồ Tát Đại Nhân thị hiện làm Tỳ Kheo .

Còn về phần Chư Tăng Đức Phật dạy :

Trước khi thọ thực , phải dâng các vật phẩm trước tượng Phật và nhiếp tâm an trú trong định chú nguyện cho cha mẹ bảy đời đã mất và cha mẹ hiện tại của thí chủ . Nhờ năng lượng tu tập chú nguyện của mười phương chúng tăng mà cha mẹ nhiều đời của thí chủ được thoát khỏi cảnh giới khổ đau ở cảnh giới địa ngục, ngạ quỷ, và cha mẹ hiện tại của thí chủ được tăng tuổi thọ , thoát được tất cả những hoạn nạn khổ não, an vui hạnh phúc . Y theo lời Phật dạy Ngài Mục Liên đã thực hành theo phương pháp như vậy, và cũng chính trong ngày đó mẹ Ngài đã thoát khỏi cảnh khổ trong loài ngạ quỷ .

Qua phương pháp mà Đức Phật đã dạy trong kinh Vu Lan về cách cầu siêu cho hương linh cửu huyền thất tổ , cha mẹ nhiều đời của chúng ta được siêu sanh về cảnh giới an lành . Là đệ tử  Phật chúng ta tuyệt đối tin tưởng vào lời Phật dạy , nhưng chúng ta cách Phật quá xa, tìm thỉnh sao cho được các hiền thánh, cao tăng như trong kinh mô tả, kinh tế gia đình khó khăn làm sao ta sắm sửa được các thức : Hương, dầu, đèn, nến, năm thứ trái cây, cơm canh trăm thứ , cùng những đồ ăn ngon lành nhất trên thế gian … Để cúng dường chư tăng mười phương .

Bởi phương pháp trên khó thực hiện, cho nên theo tập tục của các chùa Việt Nam lâu nay , phật tử chúng ta trong rằm tháng bảy thường về chùa thưa với chư tăng và ghi tên dâng sớ cầu siêu , kèm theo một chút tịnh tài .

Rồi có khi bận việc chúng ta cũng không có thời gian đến chùa đội sớ , chúng ta khoán trắng cho các Thầy , nghĩ rằng như vậy là được, là đủ bày tỏ lòng hiếu.

Thưa đại chúng !

Cầu nguyện cho người chết, yếu tố chính là sự tu tập và công đức hành đạo, phụng đạo của chúng ta . Bởi có tu tập, có hành đạo, phụng đạo  chúng ta mới có một năng lượng nhất định để cầu nguyện cho người khác . Thử hỏi chúng ta không quy y Tam Bảo, không thường xuyên về chùa lễ bái tu tập, một năm chỉ đến chùa vài ngày lễ chính , đến khi gia đình có người thân mất hoặc trong dịp siêu độ hương linh người thân của mình như trong dịp rằm tháng bảy, chỉ cần về chùa thưa Thầy Trụ Trì viết cho sớ giấy và tuyên đọc là xong, phật tử  chúng ta luôn ỷ lại phó thác .

Năng lượng chư Tăng ví dụ như một chiếc đèn pin , chiếu ánh sáng vào vùng tối, một vùng tối nhỏ sẽ sáng lên, không chỉ riêng tôi mà tất cả quý phật tử  có tu tập có hành trì thì các vị cũng có năng lượng cũng trở thành một chiếc đèn pin hợp cùng với đèn pin của chúng Tăng chiếu dọi vào một vùng tối , bóng tối sẽ tan biến và vùng sáng sẽ toả rộng mênh mông gấp bội . Sự cầu nguyện cũng vậy : “Một cá thể cầu nguyện không thể nào bằng một tập thể cầu nguyện” .

Ý thức được điều đó cho nên luôn đề cao vai trò của tăng thân , luôn tâm niệm câu tục ngữ : “ Ăn  cơm có canh tu hành có bạn”. Những phật sự chúng ta làm, đều làm trong tinh thần tăng thân, có nghĩa là luôn luôn có thầy có bạn . Và nhất là khi cầu an cầu siêu chúng ta đã đến hộ niệm cho nhau rất ấm cúng nghĩa tình .

Trong ngày rằm chúng ta đã tổ chức lễ như vậy. Còn có buổi lễ Bông hồng cài áo , để nhắc nhau rằng mình rất diễm phúc còn mẹ, còn cha hãy chăm sóc và thương yêu cha mẹ khi người còn ở bên ta. Đừng  đợi đến khi người khuất núi rồi mới biết thương biết tiếc thì đã muộn .

Chúng ta đã được các Hoà Thượng, Tôn Đức dạy rằng trong sinh hoạt tín ngưỡng của Đạo Phật nên chú ý Lễ nhiều hơn Hội.

Tóm lại chúng ta đã dùng mọi phương cách trong khả năng của mình để khơi gợi, để nhắc nhở những người làm con đừng bao giờ quên ơn cha mẹ, đừng để trên gương mặt dãi dầu mưa nắng của cha mẹ phải nhỏ những giọt lệ khổ đau do những lời nói hay hành động vô tâm bất hiếu của mình .

Trong buổi lễ có vị đã là phật tử, có vị chỉ vì cảm tình với đạo phật mà đến,  có vị ở gần chùa có vị ở rất xa, có người ở tít trong núi có ngưòi ở ven sông, nhưng  tất cả đã nhớ được ngày rằm tháng bảy, ngày lễ báo hiếu, đã tìm về chùa đã cùng ngồi tụng bài Kinh Báo Ơn Cha Mẹ, mà ngậm ngùi hối hận lỗi xưa .

Chúng ta đã mang ơn cuộc đời rất nhiều, không biết lấy gì đáp trả . Chỉ biết vâng theo lời Phật dạy luôn nhớ ơn và đền ơn . Cố giữ gìn lại những truyền thống tốt đẹp của tổ tiên chúng ta để lại, đó là tinh thần Hiếu Đạo .

Xin kết thúc bài giảng hôm nay bằng lời Kinh Phật :

  -  Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu

  -  Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật .
 

(Mùa Vu lan - Báo Hiếu  PL:2561 - Dl: 2017)

Bình luận (1)
binh-luan

"Con kính bạch Thầy! Sau khi đọc bài pháp của Thầy con cảm thấy dưng dưng trong lòng, đúng là chúng ta cách Phật xa quá, mà lại bị vô minh, ái dục che lấp bản tâm, làm sao có thể nhận biết đâu là Phàm tăng, đâu là Thánh tăng chứ chưa nói là có đủ nhân duyên phúc báu để có thể cung thỉnh được các Ngài thọ trai và chú nguyện. Tuy nhiên, con hiểu rằng có cảm tức có ứng, có nhân tất có quả, là một người con hiếu hạnh luôn thương yêu cha mẹ mình ngoài việc phụng dưỡng tứ thân về vật chất còn phải hướng cho cha mẹ quy y Tam Bảo, kính tin Tam Bảo, ra chùa kính Phật, trọng Tăng và luôn làm theo lời Phật dạy để đắp bồi công đức, gieo những hạt giống thiện lành thì ít nhất cũng tránh được tam ác đạo. Đó là chúng ta đã học theo hạnh của Bồ Tát vì Bồ Tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả. Chúng ta loại trừ nhân xấu để không hái phải trái đắng. Nhân ngày Vu lan về chúng con thành tâm cầu nguyện Hồng Ân Tam Bảo từ bi gia hộ cho tất cả chúng sinh trong địa ngục đều được siêu sinh về miền tinh độ. Kính bạch Thầy là một phật tử luôn theo dõi các bài pháp của Thầy trên Zalo con xin viết vài dòng để tỏ lòng tri ân đối với Thầy. Kính chúc Thầy Pháp Thể Khinh an Tuệ Đăng Thường chiếu, Phật đạo viên Thành. Kiến thức của con còn hạn hẹp không tránh khỏi những nhận định sai lầm kính mong Thầy từ bi châm chước ạ."

Bùi Thị Thanh Thuý 04/09/2017

Viết bình luận của bạn:
Cam kết chất lượng Cam kết chất lượng
Sản phẩm an toàn Sản phẩm an toàn
Đồng Hành Phát Triển Đồng Hành Phát Triển
Giao hàng nhanh chóng Giao hàng nhanh chóng