Tài khoản
Đăng nhập Tạo tài khoản

LỆ TÌNH

08/08/2017 Đăng bởi: Thích Thiện Định

Khóc người mình yêu gọi lệ tình.
Yêu đương lầm lạc chốn nhân sinh.
Bao đêm trăn trở vì nhung nhớ.
Đôi mắt quằn sâu gọi Lụy tình.


Yêu người chẳng yêu mình nên khổ.
Mà kiếp con tầm phải vương tơ.
Bên nhau màu cưới mà lòng đổi.
Thì nhện giăng tơ khổ vô bờ.
Người ơi ! tình yêu là mật đắng.
Không là như nhạc với vầng thơ.
Người rời ảo giác dùm đi đã.
Đừng tưởng tình yêu chốn thiên đường.
Mà trót yêu ai là khờ dại.
Thiên đường đã mất chốn ngây thơ.
Từ đó lòng ta sầu man mát.
Nước mắt chan cơm đến bây giờ.
Ngẳm lại sự đời như giấc mộng.
Lụy tình là trọn kiếp bơ vơ.

Không ai hiểu mình đâu quý bạn.
Xin nguyện quên đi chớ ưu buồn.
Không tròn duyên phận thôi ta chúc.
Người ấy bên người sống vui hơn.
Còn ta vui sống đời còn lại.
Chớ khóc và than chớ Lụy tình.
Ôm nỗi đau cùng năm tháng cũ.
Chỉ tội cuộc đời chúng ta thôi.
Sao không đón nhận tình duyên mới.
Đâu chừng hạnh phúc có lâu rồi.

CHÚC TINH TẤN !

 Tags: TÌNH YÊU
Viết bình luận của bạn:
Cam kết chất lượng Cam kết chất lượng
Sản phẩm an toàn Sản phẩm an toàn
Đồng Hành Phát Triển Đồng Hành Phát Triển
Giao hàng nhanh chóng Giao hàng nhanh chóng