Tài khoản
Đăng nhập Tạo tài khoản

BỤT ƠI...!

10/08/2017 Đăng bởi: Thích Thiện Định

Bé đang đọc truyện cổ tích và thích thú đọc to câu: Bụt bỗng xuất hiện với cây phất trần, râu tóc bạc phơ, gương mặt phúc hậu và nói: “Vì sao con khóc? Con có điều gì cần ta giúp đỡ?”. Mẹ bé đang thêu tranh gần đó nhoẻn miệng cười khi bé đã đọc tròn vành rõ chữ. Bé chợt hỏi: “Mẹ ơi! Ông Bụt có phải là ông Tiên đó không ạ?”. “Ơ… hình như là vậy!”. “Tại sao là hình như mà không là chính xác vậy mẹ?”. “Thôi, mẹ con mình hỏi ba đi nhé!”. Ba ngồi đọc báo gần đó, nghe hết câu chuyện của mẹ và bé. Ba đã dừng trang báo từ nãy giờ. Ba nói nhẹ nhàng cùng mẹ và bé về Bụt rằng…
 Hồi nhỏ, ba đọc cổ tích hay thấy có hình ảnh Bụt hiện ra như một ông tiên hiền lành thường cứu người gặp khổ nạn. Câu cửa miệng thường nhắc nhớ nhau: “Vì sao con khóc?”. Ờ, Bụt gọi, Bụt thương và Bụt từ trong mơ đi ra với những khát vọng được chia sẻ vỗ về. 

Lớn hơn chút thì biết Bụt không là tiên ông, không là người râu tóc trắng như bông và có cây phất trần như trong phim cổ trang có tiên – ma. Mà Bụt là Bụt-đà, Phật-đà, Bậc giác ngộ, Giác giả, Phật. Đó là những tôn từ chỉ người đã giác ngộ, là Thầy của Trời người, mở ra cánh cửa giải thoát viễn li sinh tử cho muôn loại chúng sanh. Vị Phật lịch sử Thích Ca Mâu Ni, ở Ấn Độ, là minh chứng chân thật cho đến tận hôm nay sau gần 2.600 năm.
Đoạn, ba xoa đầu bé và nói rằng: Con cùng ba lạy Bụt đi nhé! Bụt không cho con bánh kẹo, không cứu con như ông tiên hay cô tiên có trong cổ tích nhưng Bụt đem lại sự an lành, thảnh thơi và mầu nhiệm tự trong bản thân con có được và giữ được. Nó như hơi ấm của thân thể được giữ chặt dù cho bên ngoài có mưa giông, có bão tuyết thì nó tự thân vẫn nóng ấm trải đều khắp châu thân đó con! À, rồi từ từ con sẽ hiểu thôi con ngoan ạ!
Thế rồi ba cùng con chắp tay hình búp sen mắt nhìn về tôn nhan Bụt. Bụt ngồi thảnh thơi tọa thiền tại cội bồ đề. Ngài đẹp thanh thoát. Chưa lúc nào ba thấy con mình chăm chú nhìn Bụt như vậy. Dù mỗi ngày ba đều công phu hành trì tụng kinh niệm Phật (Bụt). Bỗng bé thụp người xuống cúi lạy đấng Thế Tôn. Ba thấy đôi mắt bé rạng rỡ và bình an.
Chiều nay trong gian nhà ấy, mọi người cùng một niệm gọi Bụt (Budha – Phật) với lòng lành. Không phải họ khóc, không phải họ cầu cứu, không phải họ cần ban ơn. Họ đang gọi ông Bụt trong tâm đang bùng nhen phát khởi.
Bé chợt gọi: Bụt ơi! Bụt ơi! Bụt ơi!
Bé chợt lạy và gọi: Nam mô Bụt! Nam mô Bụt! Nam mô Bụt!
Ba và mẹ nghe như thiên nhạc đang trỗi, mưa hoa mạn thù sa đang reo đầy nhà…
Lúc này dường như mẹ nắm được một nguyên lí thiết thực. Mẹ nói với ba mà như reo: Có cầu tức sẽ có cung; có xin thì sẽ có cho; ham chuộng hướng ngoại nên quên bên trong nhà cũng có của quý; còn tâm sợ hãi nên mong cầu cứu, do đó bỏ quên mất tâm dũng, chí hùng tự khi nào.
Ba chỉ nói: Con cuối đầu lễ Phật. Ngài là bậc nhất trong những người nói về sự thật.
Bé ôm choàng qua vai ba và mẹ, sau đó bé nắm tay mẹ đặt vào tay ba rồi bé hát bài: “Cả nhà thương nhau”. Mái tóc đung đưa đung đưa trong mắt trong hồn nhiên đầy hạnh phúc. Phút giây ấy ba thấy bé cũng là Bụt, mẹ bé cũng là Bụt và tất cả đều là Bụt. Tình thương ấy tuôn trào không ngừng lặng.
Tôi nghe và thấy họ như vậy trong chiều nay mà lòng như trong veo, mát lành hơn bao giờ. Nhà hàng xóm đó thôi! Nhà hàng xóm ven đô mà họ sống an nhiên như cõi Tịnh độ giữa nhân gian này vậy. Tối đó tôi thầm học cách lạy Bụt từ con của họ. Bé có đôi mắt sáng như Bụt. Miệng bé gọi Bụt như từng đóa sen đang nở vàng rực một góc trời đầy hương tinh khiết. Và rồi Bụt. Và rồi Phật. Và rồi tôi từ từ thanh lắng lại như li nước sôi đã để yên hàng giờ. Nó không còn gợn, không còn nóng và lắng lại những cặn lợn cợn. Tôi uống nó. Tôi uống tôi từ bài học của bé nhà bên. 

TP.Hồ Chí Minh, ngày 08.04.2016

- Trần Huy Minh Phương
CHÚC TINH TẤN !

 Tags: GÓC CẢM XÚC
Viết bình luận của bạn:
Cam kết chất lượng Cam kết chất lượng
Sản phẩm an toàn Sản phẩm an toàn
Đồng Hành Phát Triển Đồng Hành Phát Triển
Giao hàng nhanh chóng Giao hàng nhanh chóng